Hiện tại, NHNN đã công bố 33 tổ chức tín dụng đủ điều kiện bảo lãnh dự án nhà ở hình thành trong tương lai.
 
Nhiều NH trong số đó, đang có vốn pháp định 3.000 tỷ đồng, tổng tài sản không lớn và cũng vừa mới gán một khối nợ xấu lớn cho VAMC để tạm thời có bảng cân đối tài sản sạch. Nhưng không có nghĩa nợ xấu của các NH đã hoàn toàn được “giải phóng”.
 
Trong khi để bảo lãnh, tức kế thừa nghĩa vụ của chủ đầu tư nếu có tình huống trật tiến độ chủ đầu tư phá sản xảy ra trước người mua, đối với những dự án địa ốc lên tới cả ngàn tỷ đồng, thì việc kiểm chứng năng lực bảo lãnh của những NH như vậy, cũng là một vấn đề.
 
 
Một điểm mà giới phân tích đang đặt câu hỏi là trong trường hợp nếu một NH đồng thời vừa bảo lãnh nhà ở hình thành trong tương lai, vừa là tổ chức hỗ trợ cung cấp tín dụng cho chủ đầu tư phát triển dự án (đồng nghĩa chủ đầu tư có thể đã thế chấp tài sản hình thành trong tương lai cho NH mà ở đây chính là dự án) để vay vốn, vậy nếu chủ đầu tư không thực hiện tiến độ, bàn giao nhà theo cam kết và NH vì bảo lãnh mà phải “ôm show”, thì họ sẽ thanh lý thu hồi tài sản (dự án thế chấp nợ vay), ưu tiên thu hồi nợ cho mình hay ưu tiên thực thi quyền lợi của người mua được bảo lãnh?
 
Trật tự xử lý tài sản đã được thế chấp và bảo lãnh vì vậy rất cần có sự phân định rõ. Càng cần có quy định rõ bởi ở trường hợp một NH A là tổ chức cấp tín dụng cho chủ đầu tư, nhưng một NH B là tổ chức phát hành chứng thư bảo lãnh dự án cho tài sản hình thành trong tương lai, thì tranh chấp quyền lợi của chủ nợ và của tổ chức phát hành chứng thư bảo lãnh có thể xảy ra.
 
Những vụ tranh chấp của gần 10 tổ chức tín dụng đối với một kho hàng duy nhất của DN thực tế cũng là chuyện đã từng xảy ra mới đây.
 
Nếu không có quy định rõ ràng và nếu chiếu theo quy định xử lý tài sản trả nợ của DN phá sản, có thể phần thiệt sẽ nghiêng về người mua nhà. Chưa kể trong trường hợp NH phát chứng thư bảo lãnh bị… phá sản, ai sẽ đứng ra bảo lãnh cho… bảo lãnh của NH?